NguyetVien


Trở lại   Nguyệt Viên > Vườn Văn Học > Sáng Tác Văn Học > Truyện Ngắn-Tiểu Thuyết
Nạp lại trang này Băng tan...

Thông Báo
Hướng dẫn cách đăng kư nick tham gia Nguyệt Viên
Cuộc thi thơ Đường Luật "T́nh yêu 2020""
Lời cảm ơn và h́nh ảnh của chuyến đi "Thương về Miền Trung 2010"

Trả lời
  #1  
Cũ 28-08-10, 01:48 PM
Avatar của Như Diệu Linh
Như Diệu Linh Như Diệu Linh đang ẩn
Member
 
Tham gia ngày: Aug 2010
Đến từ: Trên cao
Bài gửi: 481
Thanks: 2.096
Thanked 2.250 Times in 605 Posts
Mặc định Băng tan...

BĂNG TAN...


Mùa hè lạnh...

Ai cũng bảo nó sống trên mây!Nó vô hồn lướt qua mọi thứ, dường như không có cái ǵ trên thế giới này đáng để nó lưu tâm cả. Ừ,th́ trên mây,có vậy nó mới sống sót đến bây giờ. Nếu không có lẽ nó đă ngă gục từ lâu rồi,từ khi cái chết của ba khiến nó trở thành một đứa trẻ mồ côi hay khi bạn trai nó vĩnh viễn rời xa nó đem theo những kí ức của 5 năm yêu nhau ḱa.

Nó sống biệt lập trong cái thế giới do nó tự tạo ra: khô cứng và lạnh lẽo.Chả có ai có thể kết bạn với nó,không ai chịu nỗi cái tính lănh đạm và bàng quan với tất cả của nó_kể cả gia đ́nh.

Mấy đứa trong lớp gọi nó là :”Nữ hoàng băng giá” bởi tuy khá xinh nhưng lúc nào nó cũng lạnh lùng với mọi thứ , chưa ai thấy nó cười bao giờ. Nh́n thật đáng ghét!

Nó lầm ĺ,ít nói,là dân khối A ấy vậy mà viết văn rất hay. Những bài viết của nó luôn được đăng trên các tờ báo, từ những tờ báo viết cho học sinh_sinh viên hay cả những tờ báo mang tính chất thời sự. Thấy tên Hoài Băng ở dưới các bài viết, những người quen biết nó tỏ ra khá ngạc nhiên.Nhưng rồi th́ chuyện đó được xem như b́nh thường, mọi người nghĩ rằng trời phú cho nó cái tài đó để bù vào những mảng tính cách lập dị!?!

Cuộc sống của nó có lẽ sẽ trôi qua một cách lặng lẽ và nhạt nhẽo như thế nếu không có sự xuất hiện của hắn_một tên con trai có thể nh́n thấy tâm hồn của người khác


.Hắn là Vũ học cùng lớp với nó,mới chuyển vào đầu năm 12 này. Ngày mới vào lớp hắn nhe răng cười khoe khuôn mặt điển trai của ḿnh,tụi con gái trong lớp nhốn nháo hẳn lên, đứa nào cũng làm sao để hắn cười với ḿnh một lần, duy chỉ có mỗi ḿnh nó là không thèm liếc hắn một cái,vô cảm nh́n ra khoảng sân đầy nắng…
…..
_Băng Đá! Lại nh́n xem ngoài đó có con kiến nào không à?

Nó ngẩng mặt lên bắt gặp cái nh́n láu cá của hắn,không trả lời nó lại dán mắt vào khoảng trời của riêng nó.

_Này, tui hỏi bạn đó ,chẳng lẽ bạn không biết chữ “cười” được viết như thế nào hả,tui đánh vần cho C-Ư-Ơ-I-` .

Vẫn im lặng…

_Người ta nói thế này nè: “Nếu thế giới cho bạn 1000 lư do để khóc th́ hăy trả lợi cho thế giới 100 lư do để cười…”

_Câu đó phải là: “Nếu thế giới cho bạn 1000 lư do để khóc th́ hăy trả lại cho thế giới một vạn lư do để cười”-nó không chịu nổi,buột miệng-mà sao lại nói câu đó với tui,tui đâu có khóc!

_Hi hi, th́ ra không phải bạn bị câm.

_Bộ muốn gây sự mới chịu hở?

_Đâu có,đâu có.Tại hôm vào lớp tui thấy bạn cứ nh́n ra bên ngoài.Rồi từ ngày đó đến giờ chưa khi nào thấy bạn nói chuyện với ai…Bộ bạn không thấy vô vị sao?

_Cuộc sống có ǵ đâu mà phải ồn ào?Rồi cái ǵ cũng sẽ tan biến mà thôi, tốt hơn hết là cứ b́nh thản chấp nhận mọi chuyện!

Nói xong, nó bước đi bỏ lại cho hắn một mớ hỗn đên trong đầu: Cô bé này…bao nhiêu tuổi nhỉ

…….

Mùa đông lại về có chút ǵ …khác lắm…

Bài của nó lại được đăng,lần này là một mẩu truyện ngắn viết về hành tŕnh của một chiếc lá: lúc rời khỏi cành vẫn c̣n màu xanh, trải qua những ngọn đồi, theo gió cuốn đi đến những ḍng sông và cuối cùng nó mệt mỏi vàng úa bên cạnh những chồi non dang dần vươn mầm sống. Hắn ngạc nhiên khi thấy tên Phan Hoài Băng bên dưới bài viết, thật là không ngờ cái cô bé trông như người vô hồn thế kia lại có thể viết được một bài viết tràn trề sức sống như thế. Và thay v́ để ư nghĩ đó lướt qua đầu như bao nhiêu người khác, hắn lại đến gặp nó.

Đưa tờ bào ra trước mặt nó, hắn hỏi:

_Bài của bạn được đăng nè?

_Ừ

_Ừ?

_Bộ muốn sao nữa?

_Bài của ḿnh được đăng báo đáng lẽ bạn phải vui mừng lắm chứ?

_Có ǵ to tát đâu, b́nh thường thôi mà.

_B́nh thường-hắn tự nhủ:cái chuyện b́nh thường đó mà hắn làm cả mấy năm trời mà chưa được (+__+)-vậy trước giờ bài của bạn được đăng báo bao nhiêu lần rồi?

_Không nhớ nữa, cũng tương đối

_Trời

Nó lại bỏ đi,lúc nào nói được vài câu với hắn ,nó cũng bỏ đi.Hắn bỗng cảm nhận được con người của nó không phải lạnh lùng như bề ngoài nó thể hiện.

……….

Xuân sang, hạ sắp về, băng sẽ tan…


Mồng 8 tháng 3 ,có lẽ giờ này tụi con gái đang hồ hởi nhận những bông hoa từ tay tụi con trai rỗi việc,hoa để làm ǵ cơ chứ ?với nó chúng không có giá trị ǵ hết, đơn giản v́ hoa-một thứ mĩ miều-chả hợp với con người như nó !(Và chắc cũng bởi từ nhỏ tới giờ nó chưa được ai tặng một bông hồng nào …?!)

Nó cho phép ḿnh ngủ nướng thêm một chút, uể oải đứng dậy,làm vệ sinh cá nhân một cách máy móc rồi đi tới lớp.Bước vào căn pḥng nó không c̣n nhận ra nơi một thời là pḥng học của nó nữa.Hoa hồng được rải trên khắp các mặt bàn với chỉ cùng một chữ SMILE. Lớp vắng hoe,trên bảng là ḍng phần trắng “Nếu trong đêm tối đến mứa bạn không thể nhận ra được chính ḿnh th́ hăy tin rằng đêm rồi sẽ qua và b́nh minh sẽ đến rất gần bạn”,dưới đó là lời chú thêm :“Hăy tan đi Băng nhé và trả lại cho bạn trái tim ấm áp như chính con người bạn vậy!”

Nước mắt nó chảy ra tự khi nào không sao dừng lại được.Nó khóc để bù vào những tháng năm ḱm nén,khóc cho nước mắt đêm cuối cùng tiễn ba,khóc cho nước mắt cái ngày nó chia tay bạn trai nó măi măi,tất cả cái lạnh lùng bao phủ nó từ lâu dường như không c̣n nữa…

Bỗng nhiên có ai đó đặt bàn tay lên vai nó, ấm áp lắm, ấm áp như ṿng tay của Nam-bạn trai nó ngày xưa

_Nam!

_Không, là tui đây, bạn đă thấy thoải mái chút nào chưa?

Không biết Vũ đứng đó tự bao giờ, chắc hẳn hắn đă thấy hết cái cảnh nức nở như con mèo của nó năy giờ, nó ngượng:

_Sao hôm nay lớp không học vậy?

_H́.Tui nhờ lớp trưởng lên xin cô chủ nhiệm dời buổi họp lớp lại với lư do pḥng này cần “sữa chữa”-hắn nói xong liền cười nhe hàm răng trắng đều-đúng là láu cá.

_Vũ làm tất cả là v́ tôi sao?

_Lần đầu tiên thấy bạn gọi tên tui đó-lại cười,h́nh như cười là sở thích của hắn hay sao ấy,mà phải công nhận hắn cười dễ thương cực ḱ, trông hắn cũng khá điển trai,khuôn mặt hài ḥa với đôi lông mày đậm và đôi mắt sáng ngời…

_Làm ǵ mà nh́n tui ghê thế?

Nó giật ḿnh, đúng là năy giờ nó có hơi…chăm chú…

_V́ sao?

_V́ sao ǵ cơ?

_Sao Vũ lại tốt với tôi như thế?

_V́ tui không đành ḷng để bạn đánh mất ḿnh, tui muốn kéo con người bạn trở về với bản chất .,

_Bản chất?

_Ừ! Tui đă thử t́m đọc rất nhiểu truyện của bạn trên các tờ báo.Và ngay khi đọc mẩu truyện bạn viết về chiếc lá, tui tin rằng từ sâu bên trong bạn luôn có một ư chí sinh tồn rất mănh liệt, ngay cả chiếc lá héo khô cũng được bạn đặt cạnh một chồi non mới nhú cơ mà.Thế nên tui quyết định làm cho bạn cởi bỏ cái mặt nạ đó ra.

_ Mặt nạ?

_Ừ, mặt nạ của “Nữ hoàng băng giá”.Hắn cười

Nó cũng cười:

_Có lẽ tôi đeo cái mặt nạ này lâu quá đến nỗi nó ăn sâu vào da thịt mất rồi!

_Nhưng bây giờ bạn đă tháo nó ra rồi c̣n ǵ?

_Ừ, nhờ Vũ đó!

_Tui chỉ cố gắng hết sức thôi.

_Năy giờ tôi chưa nói hai tiếng cám ơn, Cám ơn Vũ nhé!

_Tui có một điều kiện!

_?

_Chúng ta làm quen lại nhé, lần trước lúc vào lớp chúng ta chưa làm mà.

Nó ph́ cười, gật đầu.

_Chào bạn, tôi là Hoài Băng ,mọi người thường gọi tôi là “Nữ hoàng băng giá”, rất vui được làm quen.

_Chào bạn, tui là Vũ, là bạn mới! Rất mong được học hỏi kinh nghiệm. Mà nói nhỏ cái này nghen ,nụ cười của bạn...rất đẹp đó.

Và…băng đang tan…


(Như Diệu Linh_15/01/2010)
Signature:


Gió đang luồn tóc rối
Mây đang gợn lưng đồi
Núi vẫn ngàn năm đợi
Nắng vàng hoài... nắng ơi...

Trả lời với trích dẫn
The Following 4 Users Say Thank You to Như Diệu Linh For This Useful Post:
Hạ Phượng (28-08-10), hoatigon208410 (15-11-10), Nguyen Dung (18-12-10), Nhím con (29-08-10)
Trả lời

Công cụ bài viết
Kiểu hiển thị

Quyền viết bài
Bạn không thể gửi chủ đề mới
Bạn không thể gửi trả lời
Bạn không thể gửi file đính kèm
Bạn không thể sửa bài viết của ḿnh

BB code đang Mở
Mặt cười đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 12:07 PM

© 2007 - 3.8.7 - BQT không chịu bất cứ trách nhiệm nào từ bài viết của thành viên.