![]() |
|
![]() |
#42
|
|||
|
|||
![]()
Nhớ lại chuyện hồi sáng, nhỏ mắc cười ghê đi...và lêu lêu ông kẹ Bụt quá chừng luôn!
Chuyện là như vầy...Hồi sáng này nhỏ vào lớp thơ ghi bài nộp cho thầy, cô vì trốn học lâu quá, sợ thầy, cô cho người khác ngồi chỗ của nhỏ thì sao nè... Bởi vậy, khi làm bài xong, định đi kiếm người để nhiều chuyện. Tự dưng, nhỏ thấy mục giới thiệu thành viên có tên ngochai, nhỏ liếc sơ thì thấy...Ủa lạ nha, cái người này sao lại có số điện thoại của ông kẹ Bụt nhà nhỏ. Mà địa chỉ gì xa lắc xa lơ. Kì ghê, hổng lẽ Bụt cho ai mượn số điện thoại để học thơ chăng? Hoài nghi vậy nhưng nhỏ cũng tranh thủ mét với thầy luôn (ai biểu nhỏ là nhỏ nhiều chuyện chi nè? Bởi vậy, hổng nhiều chuyện thì hổng phải là nhỏ!)...Nhưng sau đó, nhỏ nghĩ lại hổng lẽ ông kẹ này giả bộ lấy tên khác đây ta? Nhất là bài thơ ở chữ kí của ổng, nhỏ thấy quen quen. Nhưng nhỏ biết ý ổng ưa chối lắm khi hổng có bằng chứng cụ thể, qua cái vụ ổng vào trang Web KV hôm trước. Xí, tưởng nhỏ ngu lắm hén. Ban đầu ổng chối quá chừng nhưng sau đó, nhỏ đưa dẫn chứng ra ...hết chối luôn! Nhớ lại vụ đó, tự dưng máu Selochom của nhỏ nổi lên. Nhỏ bắt đầu tìm hiểu từng bước một...Nhỏ liền vào NV thì thấy ngochai, sau đó nhỏ vào trang Web NQB lại thấy ngochai, và rồi nhỏ hỏi ổng...bởi nhỏ biết ngoài ổng ra hổng ai biết nhỏ vào trang Web NQB cả. Nhỏ mới vừa hỏi tới, tự dưng ổng chịu liền..., kì ghê ta.... Hỏi ra mới biết, thầy NX vừa điện cho Bụt hỏi về ngochai, tự dưng ổng nói thầy lộn số...Thầy bảo số này đăng kí học thơ....Sau một phút ấp úng, Bụt nhà ta cũng nhanh nhảu trả lời thầy là...thằng bạn mượn để học thơ! Nhỏ nghe mắc cười ghê với ý nghĩ ...chắc ông kẹ này ganh tị với nhỏ khi nhỏ học tới lớp 5, còn ổng giờ mới... lẹt đẹt như con vịt bầu ở lớp vỡ lòng, nên hổng dám ghi tên mình, sợ bị nhỏ trêu rồi bắt buộc phải gọi nhỏ là....sư tỷ! Bởi vậy ghi tên khác nhưng lại quên mất cái tên mình ghi ...nên khi thầy NX hỏi thì cứ lớ ngớ!!! Làm nhỏ cười hở hết 15 cái răng luôn! Xí quên, nhỏ vừa soi gương và đếm lại tới 20 chục cái răng chứ hổng phải 15! Hì...hì... Lần sửa cuối bởi hamy; 01-06-10 lúc 08:10 PM |
#43
|
|||
|
|||
![]()
Hôm nay, chỗ nhỏ nhiều chuyện mưa to ơi là to. Ông trời cứ như đang hờn dỗi, muốn trút hết cả nước xuống để trừ hao cho những ngày nóng bức mà mọi người cứ kêu ổng mãi, làm cho ổng ăn hổng ngon và ngủ cũng chẳng yên!
Sau cơn mưa, không khí thật dịu mát. Nhỏ nhiều chuyện ngủ hết một giấc dài và ngon thật là ngon... Mấy hôm trước nhỏ lại trốn học nữa rồi...vì một bài thơ đối...Giờ đây, tự dưng nhỏ mang trong lòng cái cảm giác sợ công an bắt quá chừng luôn. Dù anh Nhỏ đã đọc và bảo nhỏ hổng có sao đâu... Chuyện là như vầy... ...Bữa ấy, nhỏ đang nằm nghỉ trưa, chợt suy nghĩ được một câu đối và lật đật lấy viết ra ghi liền. Nhỏ thật tâm đắc với câu đó. Khi nộp bài cho thầy, nhỏ vô tư đi nhiều chuyện khắp nơi...Đến khi thầy SH vào nói nhỏ hổng sợ bị còng sao? Nhỏ cũng chưa hiểu và hỏi lại thì thầy NX giải thích làm nhỏ hết hồn về nội dung của nó. Nhỏ mang chuyện này hỏi mẹ: "Mẹ ơi, có bao giờ ai đó làm một bài thơ rồi bị công an bắt hôn mẹ?" Vậy mà mẹ nhỏ bảo là có và kể cho nhỏ nghe câu chuyện xa xưa thời mẹ còn đi học. Đó là một câu chuyện có thật... ...Mấy chục năm về trước, lúc mẹ nhỏ nhiều chuyện học lớp 10 ở trường cấp III Phú Khương- Hòa Thành- Tây Ninh (Bây giờ được đổi thành THPT Lý Thường Kiệt) thì có một cô đó học trên mẹ một lớp. Cô là học sinh giỏi Văn của tỉnh. Mỗi bài cô làm lúc nào cũng đạt được điểm 8 hoặc 9. Vây mà một hôm, có một bài cô ấy làm lại bị có điểm 6. Tự dưng cô rất buồn và ghi vào sách Văn bài thơ mà đến tận bây giờ mẹ vẫn thuộc: "Người đi trước là những người ngu ngốc Lớp đi sau tiếp bước cũng ngu khờ Đường học vấn tưởng đâu là vinh quang rực rỡ Nhưng thật ra tăm tối vô cùng Bước đi lên còn muôn ngàn vấp ngã Kẻ thành công ắt hẳn tổn thương nhiều!" Thế rồi, khi cô lên lớp 11, nghĩa là một năm sau, khi mẹ vào học bài thơ ấy được phát hiện ra và công an đã tạm giữ cô khoảng 10 ngày để điều tra. (Thời ấy mới hòa bình được vài năm, sách học cũng rất khan hiếm không như bây giờ, muốn mua lúc nào cũng được. Hồi ấy, nhà trường cho học sinh mượn sách để học.) Chẳng những thế, mà cả gia đình cô ấy cũng bị liên lụy luôn. Sau khi điều tra kĩ càng, công an trả tự do cho cô và cô ấy phải đứng trước toàn trường - ngày thứ hai, sau khi chào cờ xong để nói lên lời xin lỗi, vì lí do quá uất ức vì bài làm của mình bị cô giáo cho điểm thấp mà hổng chỉ ra chỗ sai, nên cô ghi vậy... Nghe mẹ kể, nhỏ nhiều chuyện càng sợ dữ...Nhất là chiều hôm trước, tự dưng nhỏ đi học thêm về, gặp một chú trong sắc phục công an ghé nhà từ trước. Nhỏ sợ quá, định quay xe ra đi trốn, nhưng lỡ trớn nên vào chào chú... Ai dè đó là bạn của ba, mới chuyển về làm công an Gò Dầu nên trên đường đi làm về nhà ghé thăm gia đình nhỏ! Hú hồn... Bởi vậy, mấy bữa nay nhỏ cứ mang trong lòng nỗi sợ ấy, nên thơ chạy trốn nhỏ mất rồi...Dù cho anh Nhỏ của nhỏ bảo hổng có sao đâu, nhưng nhỏ vẫn cứ sợ sợ, hổng dám vào nên trốn học và đi nhiều chuyện bằng thơ! Nhắc lại cái vụ nhiều chuyện, nhỏ thấy mắc cười ghê đi... Mấy người xứ Quảng cứ điện thoại cũng như nhắn tin đến Bụt hoài nên nhỏ nghĩ lại, giờ hết giận luôn và lại vào đó nhiều chuyện tiếp. Giống như hôm ấy, nhỏ cũng làm bài thơ và sau đó viết một đoạn văn dài cũng gần cả gang tay để xin lỗi Hội NS ở chỗ đó (dù người ta hổng trách nhỏ, nhưng nhỏ cũng xin lỗi trừ hao!). Nhưng nhỏ vẫn nhớ để trừ ba người kia ra. Ba người làm nhỏ giận nhỏ hổng có xin lỗi đâu nha. Vậy mà một người trong ba người mà nhỏ ghét, lại cười hì hì bảo là tính thử nhiệt nhỏ chơi. Nào ngờ nhỏ này bị sock. Xí, chắc tại ổng đọc mấy dòng dài cả gang tay nhỏ ghi lại mà còn biểu lộ bằng màu đỏ nữa đó (biểu tượng thái độ tức giận ghê lắm). Bởi vậy, cứ nghĩ nhỏ buồn ơi là buồn. Nào hay biết nhỏ thấy ghét nên viết vậy thôi chứ buồn gì nè...Thế rồi, "cơn sốt Tây Ninh" lại hết giận và trở về, lại được mọi người chào đón nồng nhiệt ghê đi... Lần sửa cuối bởi hamy; 03-06-10 lúc 05:10 PM |
The Following User Says Thank You to hamy For This Useful Post: | ||
phale (04-06-10)
|
#44
|
|||
|
|||
![]()
Chẳng biết thế nào mà mấy hôm nay trong lòng nhỏ nhiều chuyện có chút gì đó bực dọc. Bởi vậy, một câu nói của ai hơi khó nghe một tí là nhỏ gây sự liền và hổng thèm nhịn...
Nhỏ vốn là một nhỏ lơ đãng, bởi vậy, khi vào các trang web nào thì cứ ngay mục đó mà đi chứ ít có lang thang qua chỗ khác, để tìm hiểu thế giới xung quanh đó ra sao nữa... Nè nha, ở trang tinhiu, nhỏ vào mục thơ tình, ATCT thì học thơ Đường, thỉnh thoảng ôn luyện thêm vài bài, KV thì học lại thơ tự do, NQB thì trả lời thơ và rồi NV là nơi nhỏ nghỉ ngơi ở mục tùy bút sau một ngày lang thang! Đôi khi, nhỏ vô tình lướt qua các mục khác nhưng rồi sau đó cũng quên luôn... Giờ đây, nhỏ mang tâm trạng gây hấn ấy vào tinhiu, để rồi gây lộn hết người này đến người khác...Và sau khi cuộc chiến đã tàn, chiến lợi phẩm nhỏ thu được là một chiến binh bại trận, áo giáp tả tơi đang nằm dưỡng thương ở NV, nơi ánh trăng tròn đầy tỏa sáng xuống vườn thơ, và cả nhà của nhỏ hình như được bao bọc bởi ánh sáng ấm áp của trăng! Về nơi đây, nhỏ có cảm giác thật bình yên trong lòng mẹ, cũng như vòng tay yêu thương của mọi người... Không gian ở đây thật yên bình, còn ở trang tinhiu sao lắm chiến tranh. Một câu nói sock cũng gây nên sóng gió, một lời thơ châm chọc cũng tạo trận cuồng phong...Tự dưng, nhỏ có cảm giác mình sao giống nhân vật Đônkihôtê khi đi hành hiệp giang hồ quá...Mà thời đại ngày nay làm gì còn mụ phù thủy cũng như gã khổng lồ hung ác, cho nên cuối cùng chỉ là ảo tưởng mà thôi...Và khi đến cuối đời, nhân vật ấy cũng nhận ra sai lầm của mình. Còn riêng nhỏ...cả trăm ngàn lần nhỏ suy nghĩ và đều thấy mình chẳng sai...dù dôi khi, nhỏ thấy mình thật nóng vội... Ở tinhiu, cho nhỏ hiểu đó là một xã hội với đủ thành phần trí thức có, giang hồ chợ búa cũng có luôn. Và đặc biệt là những con người tự cao, tự đại thật nhiều...Bởi thế, tự dưng lòng nhỏ thật bực dọc mất cả hứng làm thơ. Còn nơi đây thì nhỏ mang cảm giác nhỏ bé, hổng dám vào vườn thơ chơi vì sợ bị sai...đành rút mình vào tùy bút... Còn ở ATCT thì nhỏ lại mang cảm giác của một nhỏ học trò cá biệt, chuyên trốn học để rồi bị thầy cô phạt, và mỗi lần nhỏ làm bài để nộp trong đầu nhỏ lại vang lên năm chữ: "Coi chừng công an bắt!"...Nhỏ sợ ghê đi...Dù hôm nay chuyện đã qua mấy ngày rồi, nhưng sao lòng nhỏ vẫn còn hoài nỗi lo ấy! Rời thế giới mạng, nhỏ trở về với cuộc đời thật, nhỏ lại mang cảm giác xót xa khi nghĩ mình chẳng khác nào cô bé bán diêm...Nhưng ở đây, nhỏ đỡ hơn một tí là được sống trong vòng tay yêu thương của bà ngoại và mẹ cũng như còn được đi học...Còn ba ư? Sao giống ba của cô bé bán diêm! Nhỏ thật đau lòng cho cô bé ấy trong đêm giao thừa giá lạnh, thời gian mà mọi người thân cùng nhau sum họp để đón giao thừa, riêng em bé ấy, dù đang đói đến lả người vẫn phải phơi mình trong lạnh giá của đêm đen để bán từng bao diêm...Bán chưa được, em chẳng dám về nhà vì sợ bố đánh đập và chửi mắng khi không có tiền cho ông uống rượu...Để rồi, cuối cùng em phải chết vì giá lạnh trong tay là những que diêm thắp sáng cho những ước mơ của mình... Lần sửa cuối bởi hamy; 04-06-10 lúc 09:29 PM |
#45
|
||||
|
||||
![]()
Đúng là...nhỏ nhiều chuyện nà .Đi nhiều vậy hổng mỏi chân sao Cưng ??? Nếu Cưng để dành thời gian đó lên núi vô động luyện ...ĐL thì hay biết mấy
![]() Nè ... ![]() Bé ơi , chiến tranh hay hòa bình đều do lòng người mà ra .Kẻ nào gieo gió thì sẽ gặt bão .Cứ nghĩ đơn giản để lòng mình nhẹ nhàng thanh thản trước mọi việc hen Bé .Uhm....mà Bé đã có kết quả thi tốt nghiệp chưa ??? Và khi nào thì thi tuyển ...??? Cố gắng nha .Bữa nay Cô 4 nhận được tin đứa cháu vừa thi xong PTTH , Làm bài tốt ...nghe nó báo rất khả quan . Thấy lòng vui vui.... ![]() |
#46
|
|||
|
|||
![]()
Cảm ơn cô 4, em hổng có thi cô ơi. Cấp II khi vào cấp III chỉ xét tuyển thôi hà, và đến giờ này nhỏ cũng chưa biết mình học ở trường nào nữa vì chưa có kết quả. Chúc cô buổi tối vui vẻ và sức khỏe tốt nha cô!
|
The Following User Says Thank You to hamy For This Useful Post: | ||
phale (04-06-10)
|
#47
|
||||
|
||||
![]() Quote:
Vậy thì ...sướng hén . Hổng thi hổng Stress ... ![]() Giờ thì Cô bay thiệt nà .Good Night Nhỏ |
#49
|
||||
|
||||
![]()
HM ui, hình như HM còn 5 lớp nữa á, HM trốn 1 tuần rùi đó nha, hihi !...
![]() ![]() Chúc bé ngủ ngon và cuối tuần thiệt là vui vẻ !... |
#50
|
|||
|
|||
![]()
Mấy hôm nay nhỏ trốn cả nhà, bỏ trường, bỏ lớp để đi gây lộn, rồi mang thêm cục tức vào mình...Bởi lẽ, họ là những người bè phái, nịnh nọt, ỷ quyền, còn nhỏ thì chỉ là một con ngốc mà thôi!
Thật đáng buồn khi "bị cáo lại là quan tòa"!...Đôi khi nhỏ thấy thế giới ảo hay cuộc sống đời thường vẫn thế...cũng tranh giành, bè cánh, quyền lực...Để làm gì cơ chứ, có lẽ để tự khẳng định mình chăng, chứ ở thế giới ảo họ được những bổng lộc gì? À mà có...có lẽ họ được thiên hạ tung hô, tâng bốc như một vị thánh, còn người thấp cổ bé miệng như nhỏ thì là một kẻ gian ác nhất! Nhỏ thật buồn cười cho tình đời...Điều đáng tiếc của nhỏ là lại lôi Bụt vào trong cuộc để chịu vạ lây với mình. Mà ông già Bụt này cũng kì, người lớn gì ban đầu đềm đạm khuyên nhỏ hoài là đừng gây nữa, nhưng rồi sau đó ổng bị nhỏ dụ rồi theo nhỏ gây với người ta luôn, mà lại gây với một kẻ chức trên cả Mod! Thôi giờ nhỏ ghét trang Web đó rồi, nhỏ hổng vào chỗ ấy nữa đâu, toàn là những nhân vật xu nịnh thời Chu Văn An không hà, còn người hiền thì chẳng bao nhiêu! ...Hôm nay, nhỏ - một tên lính bại trận sau những ngày lang thang giờ lại về đến nhà mình, bên cạnh những người thân luôn lắng nghe và thấu hiểu nhỏ, để nghe một chút bình yên, tĩnh lặng trong tâm hồn và chợt thấy thân thương, gắn bó làm sao! Vậy mà ta cứ bỏ nhà lang thang mãi! Lần sửa cuối bởi hamy; 06-06-10 lúc 11:47 PM |
![]() |
Công cụ bài viết | |
Kiểu hiển thị | |
|
|
![]() |
![]() |