770. ẢO MỘNG
Rồi cả mặn nồng cũng sẽ vơi
Mùa trăng úa xám thuở duyên vời
Chao nghiêng lối mộng không c̣n với
Xiêu vẹo nẻo t́nh khó để ngơi
Thăm thẳm đất trời thương dạ lỡ
Mịt mù sương khói chạnh tim bời
Tơ hồng quên lăng đời sương gió
Chợt thấy giữa ḷng tủi phận ơi
HANSY
BAO GIỜ
Bao giờ mộng mị sẽ t́m vơi?
Và đớn đau xưa chẳng đến vời
Cho xóa bóng h́nh phai dạ nhớ
Để tàn nhân dáng nhẹ hồn ngơi
Suy từ cuộc sống, duyên c̣n rộn?
Nghĩ ở nhân gian, nghĩa vẫn bời
Chân bước trên đường xa dịu vợi ...
Lại thầm vang vọng tiếng đời ơi...
tonnuthihanh
TÀN KHƠI
Rồi cũng đến giờ phận kiếp vơi
Mùa nao nồng mặn đă xa vời
Lửng lơ mây nước hoài không lặng
Xao xác tim ḷng măi chẳng ngơi
Gió thoảng lời xưa thơ tím rịm
Hương len khúc cũ phím xao bời
V́ sao cô độc dâng niềm tủi
Lao lớt t́nh đời buốt lắm ơi
HANSY